Truyện Sex: Chinh phục gái đẹp – Chương 5 (Update Phần 182)


Phần 54

Trời vừa rạng sang ngày hôm sau, có người thấy từ nhà nhà phân khu xe hơi ra vào liên tục, những người kỷ ủy tỉnh này giống như là cá mập đã ngửi thấy được mùi máu tươi nên ý chí chiến đấu sục sôi, men theo mùi máu hướng thẳng nhào tới Tương Văn Sơn rồi.
Chuyện rầm rộ như vậy nên cũng sẽ không giấu diếm được lâu, cho nên việc người của kỷ ủy tỉnh đã đến TP Hồ Châu thì trong chốn quan trường mọi người đều đã biết, lúc này Uông Minh Hạo bí thư ban thanh tra kỷ luật của thành phố Hồ Châu giả bộ làm như không biết đến chuyện này, nhưng Tương Văn Sơn thì không bỏ qua cho Uông Minh Hạo, ngay lập tức ông nhận được cuộc gọi điện thoại nhắn đến phòng làm của bí thư thành phố.

– Minh Hạo, sao lại thế này, chuyện gì đang xảy ra như vậy? Có phải là ban thanh tra kỷ luật của TP Hồ Châu đã bị giải tán rồi hay không? Chuyện của chúng ta dựa vào cái gì mà người của kỷ ủy tỉnh đến đây nhúng tay vào.

– Bí thư Tương, tôi cũng không muốn tại trên địa bàn của chúng ta, ai muốn đến làm gì thì làm, nhưng trước khi bọn họ tới đây, thì bí thư kỷ ủy tỉnh Lý Thiết Cương đã gọi điện thoại, thông báo cho tôi biết không cần tôi xen vào việc này, vậy thì tôi có thể làm gì được, kỷ ủy cũng là cán bộ của đảng, nếu bí thư kỷ ủy tỉnh đã nói như vậy, thì tôi nếu có muốn quản cũng không được.

Uông Minh Hạo đem toàn bộ chuyện này đá trái banh sang cho Kỷ ủy tỉnh Lý Thiết Cương, ngươi Tương Văn Sơn nếu là có lá gan to, cứ việc tìm đến Kỷ ủy tỉnh mà phân phải trái đi.


ADS

ADS

– Hừm… đây là thái độ không chịu trách nhiệm, ông thấy TP Hồ Châu hiện tại đã thành cái dạng gì rồi, người của kỷ ủy tỉnh ngay việc đến đây liên hệ cũng không cần, tùy tiện tìm người mà trao đổi, đây là cái gì vậy? Hiện tại nhiệm vụ chủ yếu nhất Hồ Châu chính là làm tốt việc trùng kiến sau thiên tai, bọn họ làm như vậy sẽ khiến cho cán bộ lo lắng, công tác làm sao mà khai triển được? Dân chúng sẽ đánh giá nhìn chúng ta như thế nào? Mọi chuyện sẽ càng loạn hơn?

Tương Văn Sơn liên tục hỏi mấy câu, đem Uông Minh Hạo dồn ép.

Uông Minh Hạo biết, đây là Tương Văn Sơn đang bất mãn phát tiết, nhưng cái loại bất mãn này đối với ông bây giờ có phát tiết thì cũng là vô dụng, ông chỉ là một cán bộ cấp địa thành phố, không có khả năng dám vi phạm ý tứ của kỷ ủy tỉnh, cho nên phương thức tốt nhất chính là giả câm vờ điếc, bây giờ đang ở trong phòng làm việc của Tương Văn Sơn cũng là một thủ tục mà thôi, nên không nói thêm một lời nào nữa.

Đối với thái độ tiêu cực của Uông Minh Hạo, Tương Văn Sơn cũng thấy được có một loại cảm giác mình đã vô lực, lúc này ông đã dần dần mất đi sự khống chế đối TP Hồ Châu rồi, vương triều của ông tại nơi đây đã tiếp cận bên bờ sụp đổ.

– Bí thư Tương… nếu không có việc gì khác, tôi đi về trước.

Nhìn thấy Tương Văn Sơn đang tức ngây người, Uông Minh Hạo đứng dậy cáo từ, Tương Văn Sơn nhìn hắn một cái, khẽ vuốt càm, cũng không nói được câu nào.

Uông Minh Hạo vừa mới đi, thì Đàm Quốc Khánh vào đến phòng làm việc của của Giang Bình Qúy.

– Lãnh đạo đang làm gì trong đó?

Đàm Quốc Khánh hỏi.

Giang Bình Qúy lắc đầu, thấp giọng nói:

– Bí thư Uông của ban thanh tra kỷ ủy thành phố mới vừa đi ra, tâm tình của lãnh đạo hình như không tốt, nếu không có chuyện gì gấp, tốt nhất đừng đến quấy rầy ông ấy, chính tôi cũng chưa dám vào.

– Ai… tôi chuyện này rất gấp, nên cần phải gặp bí thư, bởi vì sự kiện này tôi không biết nên làm sao bây giờ, phải xin chỉ thị của bí thư thì tôi mới tính tiếp được.

Đàm Quốc Khánh khó khăn nói.

– Vậy anh cứ vào đi, tôi không dẫn vào đâu, tránh bị mắng lây.

Giang Bình Qúy nhún vai nói.

Đàm Quốc Khánh bất đắc dĩ tiến lên gõ cửa, đến khi bên trong lên tiếng trả lời mới dám đẩy cửa vào, vốn khi Uông Minh Hạo đi rồi, Tương Văn Sơn ngồi dựa ở trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, lúc nghe được tiếng gỏ cửa thì bực mình, miễn cưỡng cho người vào.

– À… Quốc Khánh hả, có chuyện gì?

Tương Văn Sơn vừa thấy ló đầu vào là Đàm Quốc Khánh, cũng giảm bớt hơn nữa phần bực bội, nhưng giọng nói vẫn còn đông cứng.

– Lãnh đạo, chuyện ông bảo tôi làm có chút manh mối, nhưng có vẻ rất phiền toái, tôi không biết phải làm gì bây giờ, cho nên tới tìm lãnh đạo để xin ý kiến.

– Chuyện gì mà phiền toái nữa vậy?

Tương Văn Sơn sửng sốt hỏi, ông cũng nghĩ không ra mình đã phân phó Đàm Quốc Khánh đi làm việc gì.

Đàm Quốc Khánh cũng ngạc nhiên, lãnh đạo của mình bị cái gì vậy? Thậm chí ngay cả chuyện riêng tư của mình trải qua cũng không nhớ rõ, cái dạng này thì làm sao có thể tiếp tục làm bí thư thành ủy được? Trong lòng y cũng là cực độ thất vọng, nhưng căn cứ theo nguyên tắc trung thành, y vẫn phải nói ra sự việc.

– Bí thư đã quên là về chuyện của Trịnh Hiểu Ngãi…

Đàm Quốc Khánh nhắc…

– À… đúng… tôi nhớ ra rồi, như thế nào? Có tiến triển?

Tương Văn Sơn lập tức mừng rở, ngồi bật dậy.

– Vâng… tuy rằng bây giờ cũng chưa có xác định rỏ ràng lắm, nhưng người đàn ông kia thì đã biết được, nhưng người đánh lén bí thư thì có lẽ không phải là hắn mà là do một người khác, còn tình nhân của Trịnh Hiểu Ngãi thì chắc chắn là hắn rồi.

– Vậy cậu còn đứng đó làm gì, sao không khống chế hắn lại? Thẩm tra thì rỏ ràng thôi mà.

Tương Văn Sơn vội vàng xao động hỏi, đây là sự nhục nhã mà ông không bao giờ quên được, mãi đến bây giờ gáy cổ vẫn còn rất đau.

– Lãnh đạo… đây mới chính là chỗ tôi thấy khó xử, tên này không phải là người bình thường, tôi sợ phía tạo thêm cho ông phiền toái.

– Không phải người bình thường? Là loại người nào?

Tương Văn Sơn giọng điệu thấp xuống, nhưng lộ ra bất mãn vô cùng, ông thật là không nghĩ ra tại TP Hồ Châu này, ai có thể dám cùng chính mình tranh đoạt đàn bà.

– Chính là Đinh Trường Sinh, thư ký của chủ tịch Thạch.

Cắn răng, Đàm Quốc Khánh nói ra, bây giờ y chỉ cần đem sự tình nói ra rõ ràng, các người đấu đá như thế nào đó là chuyện của các người, đối với Tương Văn Sơn, đó là Đàm Quốc Khánh đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, y cũng đã quyết định, chỉ cần lúc nào Tương Văn Sơn rời khỏi TP Hồ Châu, chính y sẽ lập tức từ chức, tuyệt đối sẽ không để cho bọn người kia có cơ hội nắm lấy mình, y sẽ cao bay xa chạy, vì biết rõ, đã đụng chạm đắc tội với Đinh Nhị Cẩu rồi, trong quá trình từ cái đêm gặp Đinh Nhị Cẩu nói chuyện, thì y biết thằng trai trẻ này là người không phải dễ đối phó, cho nên nếu mình không thể trêu vào hắn, thì tốt nhất chỉ còn con đường trốn thoát mà thôi.

– Đinh Trường Sinh? Làm sao có thể xảy ra việc Trịnh Hiểu Ngãi là tình nhân của hắn chứ?

Tương Văn Sơn vừa hỏi, vừa cố nhớ lại trong đầu của mình, hình như cái tên Đinh Trường Sinh này có lần đi theo Thạch Ái Quốc tới gặp mình một lần, trừ lần đó ra, thì ông chưa từng thấy qua hắn.

– Tôi đã điều tra qua, trước khi Đinh Trường Sinh đến công tác tại TP Hồ Châu, thì làm giám sát phó trưởng phòng giáo dục tại khu hành chính mới, còn Trịnh Hiểu Ngãi thì là lãnh đạo cục trưởng cục giáo dục, rất có thể là từ khi đó bọn họ bắt đầu quen nhau.

Đàm Quốc Khánh nhỏ giọng nói.

– Vậy thời gian dài khoảng bao lâu?

Tương Văn Sơn cố dằn xuống trong nội tâm phẫn nộ hỏi.

– Cũng khá lâu rồi, nhưng thời gian cụ thể thì tôi cũng không biết.

Đàm Quốc Khánh giải thích nói.

– Hừm… thằng chó đẻ này, chắc là chán sống rôi, cậu cứ tùy tiện tìm một lý do nào đó bắt hắn, để tôi nhìn thử xem hắn có mấy cái đầu.

Tương Văn Sơn quả thực phẫn nộ muốn điên lên rồi, vì sao trước kia không có người nào dám đối đâu với mình, chẳng lẽ là đúng hết thời rồi sao? Lão tử chưa đi, thì cũng không ai dám mà khi dễ được đấy.

– Lãnh đạo, e rằng bây giờ hành động như thế thì không thích hợp, Đinh Trường Sinh đang bị thương, vẫn đang ở trong bệnh viện…

Đàm Quốc Khánh mới đầu thật cũng không muốn nói ra, nhưng khi hắn quyết định cho Tương Văn Sơn biết, vốn là cũng muốn để cho Tương Văn Sơn có được một sự công đạo mà thôi, chứ hiện tại y đã không nghĩ muốn mình nhúng tay vào chuyện này nữa, dù sao người của kỷ ủy tỉnh đang ở tại ngay Hồ Châu này.

– Vì sao? Bởi vì hắn đang bị thương?

Tương Văn Sơn bất mãn nhìn Đàm Quốc Khánh quát to.

– Bởi vì thương thế của hắn có liên quan đến Cát Hổ, cũng vì hắn cứu nữ phóng viên từ trên tỉnh kia bị trung đạn, đồng thời lần này mới đến mới một cảnh sát tên là Chu Hồng Kỳ, nghe nói chính là con gái của tư lệnh quân khu Chu Hổ Khanh, đến đây tạm giữ chức phó cục trưởng đấy, nếu không có lý do mà đem bắt Đinh Trường Sinh, thì xem ra đối với lãnh đạo càng không có lợi.

Đàm Quốc Khánh tận tình khuyên nhủ.

Tương Văn Sơn vừa nghe thì tâm trí cũng hoang mang, nếu Đàm Quốc Khánh không nói, ông cũng không biết sự can hệ như vậy, đúng như Đàm Quốc Khánh nói, nếu tùy tiện hành động, nói không chừng sẽ rước thêm tai họa cho mình.

– Cậu đi ra ngoài trước, việc này tôi tự biết.

Tương Văn Sơn khoát tay nói.

– Lãnh đạo còn có việc này, ngày hôm qua tôi gặp mặt với Đinh Trường Sinh, tôi vốn tưởng rằng có thể trấn áp được hắn, nhưng lại không được như ý của mình, hắn lật ngược nói Trịnh Hiểu Ngãi là bạn gái của hắn, còn nói là không có sợ bât cứ ai cả, ngay cả bí thư hắn cũng không sợ, nếu gây chuyện không tốt, hăn sẽ công khai cho mọi người đều biết, cho nên tôi cảm thấy chuyện này tạm thời bỏ qua, chuyện nhỏ mà không nhẫn sẽ bị loạn đại mưu, vì một người đàn bà như dạng của Trịnh Hiểu Ngãi thì không đáng.

Đàm Quốc Khánh cuối cùng vẫn là khuyên nhủ Tương Văn Sơn, đây là điều trước đây là không thể nào có, dạo đó y giống như là một con chó nhỏ, Tương Văn Sơn nói một thì y không dám nói hai, nhưng bây thì cũng dám khuyên ngăn đối với Tương Văn Sơn thì cũng đủ hiểu tình thế ra sao rồi.

ADS

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]