Truyện Sex: Chinh phục gái đẹp – Chương 5 (Update Phần 182)


Phần 44

Một lúc sau thì Triệu Hinh Nhã mang theo Khấu Oánh Oánh trở về chỗ ở của nàng.
– Tại sao trở về nhanh như vậy? Hắn có đỡ nhiều không?

Hạ Hà Tuệ mở cửa ra, nhìn thấy Triệu Hinh Nhã mang theo Khấu Oánh Oánh đã quay trở lại.

– Đã đỡ nhiều rồi, chỉ cần tịnh dưỡng, em muốn đi ra ngoài à?

Triệu Hinh Nhã nhìn thấy Hạ Hà Tuệ đang cầm một cái hộp giữ ấm định đi ra ngoài.

– Ừ… em nấu canh gà, chuẩn bị mang đến cho hắn, chỉ mong hắn sớm ngày khỏe lại.

Hạ Hà Tuệ bất đắc dĩ cười cười nói.

– Vậy em đi đi… À… Oánh Oánh, đây là dì Hạ, mẹ hiện giờ đang ở nhà của dì.

Triệu Hinh Nhã kéo con gái mình giới thiệu.

– Thì ra là bảo bối của chị à, cứ nghe chị mỗi ngày nhắc tới mấy lần, giờ mới thấy mặt, quả nhiên là cô bé xinh đẹp, trong nồi còn canh gà đấy, hai mẹ con lấy ra dùng đi…

Hạ Hà Tuệ rất nhiệt tình kéo tay Khấu Oánh Oánh, nhìn qua nhìn lại làm cho Khấu Oánh Oánh ngượng ngùng.

– Con chào dì, cám ơn dì…

– Cảm ơn cái gì không biết nữa, thôi dì đi trước, sợ bị kẹt xe.

Hạ Hà Tuệ cầm cái hộp giữ ấm đựng canh gà liền đi ra ngoài.

Nhìn theo Hạ Hà Tuệ đi xuống lầu, Khấu Oánh Oánh có chút không hiểu nhìn Triệu Hinh Nhã, hỏi:

– Mẹ… nhà dì có người bệnh sao?

– Thì anh Nhị Cẩu của con đấy.

Triệu Hinh Nhã thản nhiên nói.

– Uả… anh Nhị Cẩu? Dì ấy và anh Nhị Cẩu rất quen thuộc sao?

– Hẳn là rất quen thuộc, bằng không làm sao có thể tự mang canh gà đem đến cho hắn?

Triệu Hinh Nhã cỡi ra áo khoác, lộ ra bên trong hai bầu vú nẩy nở rất là ngạo nhân…

– À… vậy thì bọn họ có quan hệ như thế nào vậy mẹ?

– Bọn họ quan hệ như thế nào thì làm sao mẹ biết được? Con còn bé không nên hỏi những chuyện của người lớn, nhiệm vụ của con là học tập thật tốt, Anh Nhị Cẩu đã đáp ứng giúp chuyện con chuyển trường rồi, giờ thì con cũng không cần trở về Hồ Châu, trước mắt cứ ở đây với mẹ, mấy ngày nữa chúng ta đi ra ngoài thuê một gian phòng để ở.

– Vì sao mình không ở lại đây, nơi này không tốt sao mẹ?

– Không phải là không tốt, dì Hạ rất tốt, một mình mẹ thì còn có thể ở được, nhưng giờ có thêm con nữa, một nhà chúng ta đều ở nơi này thì sẽ bất tiện cho dì Hạ…

– Mẹ… con tới đây lại mang thêm cho mẹ phiền toái, vấn đề tiền bạc mẹ không cần lo lắng, em sẽ đi gặp ba, nói ba cung cấp tiền cho con sinh hoạt.

Khấu Oánh Oánh ôm lấy Triệu Hinh Nhã nói, Triệu Hinh Nhã cũng không nói gì, chỉ ôm lấy Khấu Oánh Oánh trong cánh tay của mình, hai mẹ con nương tựa lẫn nhau cùng một chỗ cho nhau an ủi…

Hạ Hà Tuệ vẫn còn cố kỵ, cho nên trước mặt người khác thường che giấu mối quan hệ với Đinh Nhị Cẩu, nhưng thời gian trôi qua, cô dần dần lộ rỏ ra, việc chiếu cố chăm sóc cho Đinh Nhị Cẩu đều là rất nhiên.

– Um… canh gà ngon thật, no rồi… no rồi.

Đinh Nhị Cẩu vỗ bụng nói, nhìn hộp canh gà đã bị Đinh Nhị Cẩu ăn gần hết, Hạ Hà Tuệ có cảm giác rất thành tựu, dù sao mất một buổi chiều lúi húi làm canh gà cũng không có uổng phí.

Từ đêm Đinh Nhị Cẩu bắt gặp cô cùng Tương Văn Sơn về sau, Trịnh Hiểu Ngãi không có dám cùng hắn liên hệ, bởi vì cô sợ hắn phẫn uất, tuy rằng cô đúng ra cũng bị oan ức, vì lúc đó cô cũng không có cách nào khác, có được địa vị và chức quan cho đến hiện nay là không dễ dàng gì, cho nên tuy rằng Tương Văn Sơn chắc chắn là sẽ phải rời khỏi thành phố Hồ Châu, nhưng nếu ông ta còn một ngày ở tại nơi đây, thì cô vẫn chưa có thể hoàn toàn được tự do làm theo ý mình.

Vì thế Trịnh Hiểu Ngãi đành chịu nhịn tâm trí bị dày vò, cuối cùng thì trước khi tan việc, cô bấm số điện thoại của Chu Hồng Diễm.

– Này, tôi thấy các người dường như đã xảy ra chuyện gì đó, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Chu Hồng Diễm vừa nhận được điện thoại liền hỏi.

– Không có gì, đêm nay tôi đến chổ của bà có tiện không?

Trịnh Hiểu Ngãi nhỏ giọng hỏi.

Cùng lúc đó, tại phòng kỹ thuật của cục công an Hồ Châu có một gương mặt trẻ tuổi đầy hưng phấn, lập tức nhấn ghi âm nghe lén điện thoại, đồng thời nhanh chóng bấm số điện thoại của Đàm Quốc Khánh, nói cho gã biết cái tin tức này, Đàm Quốc Khánh thật cao hứng, hắn cũng muốn biết kẻ nào mà dám cắm sừng bí thư thành ủy, rốt cuộc là ai đây?

– Hừ… chỗ của tôi không phải là đầm rồng hang hổ, bà muốn đến lúc nào thì đến còn hỏi cái gì?

Chu Hồng Diễm cười nói.

– Ý của tôi… bà không rõ sao?

Trịnh Hiểu Ngãi tức giận nói.

– Tôi biết chứ, hai ngày này hắn đã đỡ nhiều rồi, cũng không biết người này làm sao mà có nhiều phụ nữ đến thăm như vậy, hôm nay có một người đàn bà và một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp đến, mới vừa rồi lại mới có một người đàn bà vừa vừa đem canh gà đến cho hắn đấy.

Chu Hồng Diễm chua chát nói.

– Phải không? Vậy thì tôi không cần phải đến, có nhiều người quan tâm hắn như vậy, không có tôi thì cũng chẳng sao, quên đi, thôi không đi nữa…

Trịnh Hiểu Ngãi vừa nghe Chu Hồng Diễm nói, nhất thời cũng một trận buồn bực, tuy rằng ngoài miệng Trịnh Hiểu Ngãi nói cứng, nhưng trên thế giới này có người đàn bà nào mà không ăn giấm chua.

– Ha ha, bà có tới hay không thì tùy, dù sao tối nay là ca trực của tôi đấy, bà không đến thì tôi thay bà quan tâm đến hắn cũng được, xem hắn có thể si mê tôi không?

Nói tới đây, Chu Hồng Diễm đột nhiên nhớ lại mình và Đinh Nhị Cẩu bí mật nói chuyện trên mạng, lại còn cho hắn nhìn thân thể của mình qua camera, nhưng hắn càng lúc càng yêu cầu quá đáng, lại khiến cho cô muốn ngừng mà không được, có đôi lúc cũng muốn dựa theo ý của Đinh Nhị Cẩu làm, nhưng trong nội tâm rụt rè đấu tranh với cái ý tưởng hoang đường này, phòng tuyến của nàng đang dần dần bị Đinh Nhị Cẩu công hãm.

Chu Hồng Diễm bắt đầu có khát vọng muốn nhìn thấy hắn trên mạng, cùng hắn nói chuyện phiếm, bởi vì theo hắn rất hài hước, cô có thể cảm giác được cuộc sống của mình thêm được nhiều hơn một chút vui tươi, cùng hắn nói chuyện phiếm có đôi khi cô có cảm giác mình tựa hồ lại nghênh đón lan toả s sức sống thanh xuân.

Có lúc hắn cũng dùng lời lẽ dung tục đùa giỡn, cô cũng dần dần thành thói quen, thẳng thắn nói trắng ra, cô nói chuyện phiếm mục đích đúng là cũng vì thỏa mãn dục vọng của bản thân mình, có lẽ đây chính là bởi vì dục tính phức tạp của con người có nhiều mặt đấy. Nói thật từ khi kết hôn về sau, tương đối trong thời gian dài, trên nhục thể Chu Hồng Diễm đem mình phong bế lại, từ lúc trên mạng xuất hiện hắn, khiến cho dục vọng ngủ say lại rục rịch đứng lên.

Bất quá Chu Hồng Diễm luôn tự nhắc nhở mình: “ Có thể lưới trò chuyện nhưng tuyệt đối không thể gặp mặt cho Đinh Nhị Cẩu biết, càng không thể cùng hắn thật sự làm ra cái gì đó… ”

Lần vừa rồi sau khi trên mạng cùng hàn huyên với hắn, tựa hồ dục vọng lần này đặc biệt mãnh liệt, hắn dùng các loại tình tiết cùng văn tự kích thích cô yêu cầu cô, cuối cùng cô dằn lại được kết thúc, nhưng cô phát hiện từ bên trong quần lót của mình đã ướt đẫm vì dịch nhờn rỉ ra rồi.

Rồi mấy ngày gần đây không có lên mạng trò chuyện, cô cảm thấy nhớ nhung như thiếu cái gì đó, tuy rằng cô biết đây là dấu hiệu nguy hiểm, nhưng cô vẫn không chùn bước mà là như con thiêu thân cứ lao đầu vào lửa.

Sau khi nghe được phong phanh tin từ phòng kỷ thuật cục cảnh sát Hồ Châu, Đàm Quốc Khánh cũng không có lập tức đem chuyện này báo cáo cho bí thư Tương Văn Sơn, gã cũng muốn nhìn xem người này là ai, cho nên tự mình lái xe đến bên ngoài cổng cục giáo dục, gã đang chờ đợi Trịnh Hiểu Ngãi đi ra.

Trịnh Hiểu Ngãi là người tình của Tương Văn Sơn, chuyện này gã đã sớm biết, gián tiếp gả cũng đã cung cấp không ít tài liệu về Trịnh Hiểu Ngãi cho Tương Văn Sơn, cho nên về chuyện của Trịnh Hiểu Ngãi, thì Tương Văn Sơn rất tín nhiệm Đàm Quốc Khánh, cũng chính vì vậy, sau khi phát sinh sự kiện đánh lén ông, người đầu tiên Tương Văn Sơn nhờ đến đó là Đàm Quốc Khánh.

Nhìn chung khi những quan viên cao cấp gặp chuyện không may bên ngoài xã hội, rất ít người nhờ đến hệ thống công an, chuyện này đã thành một thông lệ, thoạt nhìn thì thất rất kỳ quái, nhưng nếu tinh tế suy đoán, thì sẽ biết là không có gì lạ cả, bởi vì bọn họ có những bí ẩn mà không hề muốn phải bị phụ thuộc vào lực lượng vũ trang này, như vậy tại mỗi địa phương, mối quan hệ riêng tư với mỗi cá nhân cảnh sát không thể nghi ngờ là lựa chọn duy nhất.

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]