Truyện Sex: Chinh phục gái đẹp – Chương 5 (Update Phần 182)

Phần 152

Đối với Kha Tử Hoa mà nói, Thành Công với tư cách quan nhị đại có thể nói là một viên ngọc sáng đáng để noi theo, khi Thành Công lần đầu tiên nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu liền nói với Kha Tử Hoa, nhất định phải đem mối quan hệ sẵn có với Đinh Nhị Cẩu giữ gìn cho bằng được, lúc ấy Kha Tử Hoa còn không cho là đúng, nhưng bây giờ thì Kha Tử Hoa càng thêm bội phục ánh mắt nhìn xa trông rộng của Thành Công.
Khi Kha Tử Hoa báo qua điện thoại cho Thành Công biết là Đinh Nhị Cẩu đang ở Bạch Sơn, Thành Công lập tức liên hệ người quen của mình ở Hồ Châu điều tra tình hình Đinh Nhị Cẩu gần đây, thì lấy được một tin tức càng làm cho Kha Tử Hoa kinh hãi.

– Thành Công… tin tức ông có đúng không vậy? Chuyện này trong hệ thống của cảnh sát còn chưa có thông báo rộng rãi, ông lấy tin tức từ đâu ra vậy?

Kha Tử Hoa hoài nghi.

– Không tin hả? Nếu không tin thì cậu gọi điện thoại hỏi cục công an thành phố Hồ Châu, cứ nói là tìm Đinh phó cục trưởng, thử xem có đúng như là tôi nói không.

– Ha… ha, dù sao hắn cũng chưa có tới đây, để tôi gọi đến cục công an Hồ Châu hỏi thử xem?

Kha Tử Hoa gương mặt vẫn không tin nói.

Nói thật… Kha Tử Hoa không phải là không tin, mà là không phục, gã lâu nay dựa vào cây đại thụ Thành Công này, lúc nào cũng vững vàng đè nặng hơn Đinh Nhị Cẩu một đầu, nhưng thực tế bây giờ thì Đinh Nhị Cẩu đã là cấp phó cục trưởng cục công thành phố rồi, còn bản thân gã tuy rằng chức vụ đạt được cũng không tệ, nhưng cũng chỉ mới làm đội phó đội cảnh sát hình sự cục công an thành phố, trong lòng Kha Tử Hoa cảm thấy đó là một sự không công bằng.

– Alô… có phải là cục công an thành phố Hồ Châu không? Tôi muốn xin gặp Đinh phó cục trưởng… đúng rồi… đồng chí Đinh Trường Sinh phó cục trưởng mới đến.

– Xin lỗi… đầu dây là vị nào? Cần gặp phó cục trưởng của chúng tôi có chuyện gì hay không?

– Tôi là bạn phó cục trưởng… hắn không có ở trong cục sao?

– Đinh phó cục trưởng đang xin nghỉ phép, tạm thời không có mặt ở đơn vị.

Một giọng nữ êm nhẹ dễ nghe trả lời đã đánh nát hy vọng là tin tức của Thành Công sẽ bị lầm… Mặc dù biết tin tức của Thành Công sẽ không sai, nhưng khi chính tai Kha Tử Hoa nghe được, vẫn là có cảm giác rất khó chịu.

– Ha ha… thật đúng là… thằng này giấu tin lên chức cũng kín quá, hôm nay bắt gặp được lúc hắn đang chạy chiếc xe cảnh sát trờ tới, tại trong cục cảnh sát nếu không có chức vị, chiếc xe loại đời mới đó chỉ sợ là sẽ không có tư cách chạy được.

Kha Tử Hoa, cậu dạo này sao vậy, tôi đã dặn cậu phải thường xuyên giữ liên lạc với hắn, bạn bè nếu vẫn giữ mối liên hệ thì càng thân thuộc, nếu một, hai năm mà chẳng có qua lại, tình cảm sẽ phai nhạt dần dần, cậu cũng không cần ganh tỵ với hắn, có tôi ở đây, thì cậu cũng đâu có thiệt thòi gì chứ, chỉ là vận khí của Đinh Nhị Cẩu thật sự quá tốt.

– Đúng vậy… vận khí của tôi đã là may mắn lắm rồi, nhưng vận làm quan của tiểu tử này so với tôi lại còn cường thịnh hơn.

Kha Tử Hoa không thể làm gì đành cười cười nói.

– Kha Tử Hoa, cậu cho là vận khí của hắn còn tốt hơn cậu… nhưng cấu có biết nguyên nhân từ đâu không?

Thành Công ném một điếu thuốc cho Kha Tử Hoa, thong thả hỏi.

– Tôi thực sự không biết, nói cho cùng trong nội tâm có chút cảm giác khó chịu khi thấy hắn hơn mình, nhưng tôi đi theo cậu thì sau này làm sao mà thua hắn được? Cho nên căn bản cũng không để hắn vào trong mắt.

Kha Tử Hoa tùy tiện nói ra.

– Này… vì cậu có suy nghĩ như vậy nên có chút không bằng hắn, Đinh Trường Sinh cũng có chỗ dựa, nhưng hắn rất mau phát hiện chỗ dựa nào cũng đều không đáng tin cậy, lúc đầu hắn dựa vào Trọng Hãi, đến lúc Trọng Hải bị điều đi thì dựa vào Khấu Đại Bằng, lúc Khấu Đại Bằng xảy ra chuyện, bị ban kỷ luật thanh tra mang đi, thì hắn dựa vào chính bản thân mình mà chơi liều, chỉ cần có được một cơ hội, hắn liền nắm chặt, giống như những chuyện của hắn ở thành phố Hồ Châu kia, cậu nếu có thời gian suy nghĩ thì hiểu ra liền, tôi đã từng nói, thằng Đinh Nhị Cẩu này không có đơn giản.

Nếu như trước kia Kha Tử Hoa không phục Đinh Nhị Cẩu, nhưng bây giờ sự thật bày ra trước mắt, Thành Công nói không sai, Đinh Nhị Cẩu thằng này quả thật có tài, hiện tại bây giờ hắn lại lần nữa lại làm cảnh sát, nếu có dịp thì mình phải tìm cơ hội để cùng hắn tâm sự…

– Ha… ha… Anh Thành Công, chúng ta đã lâu không có gặp mặt, nhớ anh muốn chết…

Đinh Nhị Cẩu bây giờ thì cách đối nhân xử thế cũng không phải rụt rè như trước khi còn là một tiểu nhân vật, cái cảm giác khi bắt đầu có chút quyền thế thật là tốt.

Đinh Nhị Cẩu không ngốc, hắn biết làm người lúc nào nên ra oai thì phải biểu lộ ra, đây là biểu hiện chứng tỏ sức mạnh thực lực của mình, thời điểm nào cần phải ẩn mình, thì nên im lặng, đó cũng là tự đang bảo vệ mình.

Đối với hạ cấp và đồng cấp, có thể thích hợp để mà biểu lộ khoe khoang ra oai, còn trước mặt cấp trên, phải luôn luôn giữ lấy sự cẩn thận và khiêm tốn, lúc này phải ẩn mình không đơn thuần là bảo vệ bản thân mình, mà còn là để cho con đường tiến thân của mình không bị phá hỏng, không có một cấp trên nào lại đề bạt một hạ cấp, mà họ thấy hạ cấp này đối với chính mình hình thành một sự uy hiếp…

– Trường Sinh… cậu chơi chẳng đẹp… nếu như Kha Tử Hoa tại trên xa lộ không ngăn chặn lại, thì có phải là cậu chuồn mất tiêu rồi phải không? Hừ lên chức chuyện lớn như vậy mà cũng không cho chúng tôi biết để chia vui, bộ sợ chúng tôi tìm cậu tống tiền à?

Thành Công giang hai cánh tay ra ôm chặt Đinh Nhị Cẩu.

Dù cho Thành Công là loại người như thế nào đi nữa, nhưng biểu hiện của gã làm cho Đinh Nhị Cẩu rất cảm động, đó chính là từ khi biết Thành Công đến nay, trong ký ức của hắn, Thành Công chưa có một lần kêu bằng ngoại hiệu của hắn, trước sau gì cũng đều gọi là Đinh Trường Sinh, còn Kha Tử Hoa thì ngược lại thường xuyên gọi hắn là Đinh Nhị Cẩu.

Đây cũng không phải là vấn đề Đinh Nhị Cẩu phản cảm khi người khác gọi hắn vậy hắn, mà là vì theo cách xưng hô của ngươi, mà có thể phán đoán người này có thái độ đối đãi với mình như thế nào.

– Úi dào… anh Thành Công… đâu phải là anh không biết, con người của em hay ẩn mình, rất khó khăn em mới lăn lộn đến một vị trí như thế này, nếu đến đâu cũng khoe khoang ra, nhỡ lãnh đạo biết được mất hứng, sẽ kiếm chuyện lột em xuống, có phải là em chết oan không? Vì vậy cho nên dù là có lên chức ra sao, em cũng đành phải im lặng, hết cách rồi, em không muốn lãnh đạo phiền lòng.

Đinh Nhị Cẩu vừa cười vừa nói.

– Ha ha… Hoa Tử, cậu có nghe chưa, đây mới là chi đạo làm quan, câu nói của Trường Sinh hiện tại có thể xem là lời răn cho quan viên đấy, bây giờ có nhiều quan viên khi lên chức thì hay cao giọng lên mặt. Tốt rồi… không nói thêm nữa… chúng ta uống rượu đi, đêm nay không có người khác, chỉ có ba anh em chúng ta…

Qua vài lần rượu, hào khí bắt đầu trầm tĩnh lại, bây giờ là bằng hữu tụ hội, chuyện uống rượu lại là thứ yếu, mấu chốt là tâm tình và nói chuyện phiếm, đây mới là trọng điểm nơi bạn bè tụ họp.

– Mẹ kiếp… Nhị Cẩu, cậu gửi cho tôi mấy tấm hình lũ nhóc là có ý gì vậy?

Uống vào mấy chén rượu, Kha Tử Hoa mặt đã nóng đỏ lên, chuyện đang nói với Thành Công thì quên mất, lại nhớ đến việc Đinh Nhị Cẩu nhờ.

– À… đó là mấy tên nhóc côn đồ nhũng nhiễu con gái của bạn tôi, anh có rảnh thì huấn dạy bọn chúng một chút, chứ nói không chừng bọn chúng còn tiếp tục thì tôi thật sự đánh gãy chân của bọn chúng đấy.

Đinh Nhị Cẩu bá khí nói.

– Ha ha… cậu láo thật, bất quá tôi lại thích…

Kha Tử Hoa vỗ vai Đinh Nhị Cẩu nói.

– Kha Tử Hoa, chuyện gì vậy?

Thành Công đang gặm cái đùi gà hỏi.

– Có mấy tên côn đồ nhóc trêu ghẹo con gái bạn của Nhị Cẩu… mà này… bằng hữu kia là như thế nào vậy? Có phải là người phụ nữ trước kia chúng ta đã gặp?

Kha Tử Hoa nói còn chưa dứt lời liền xoay mặt hỏi Đinh Nhị Cẩu.

Chuyện Phó Phẩm Ngàn này, Thành Công đương nhiên biết rõ, nhưng gã và Kha Tử Hoa đều giả bộ như là không biết, Thành Công thấy Kha Tử Hoa đúng là tên đầu đất, chuyện như vậy không ai muốn nói ra, nhất là đang làm một quan viên chính phủ, giấu diếm còn chưa đủ, mà tại đây lại vạch trần ra, Thành Công bực mình muốn đem cái đùi gà trong tay ném vào mặt của Kha Tử Hoa.

– Đúng vậy… chính là cô ấy, tôi không có ở tại thành phố Bạch Sơn, có gì nhờ hai anh chiếu cố giùm, nếu có chuyện gì, tôi sẽ nói với cô ấy tìm anh giúp đỡ, không được chối từ đấy nhé.

Đinh Nhị Cẩu nhìn Kha Tử Hoa cười híp mắt nói.

– Không thành vấn đề, đàn bà của cậu, cũng chính là em gái của tôi, có chuyện gì cứ trực tiếp tìm tôi là được, chuyện vừa rồi chỉ là mấy tên côn đồ cắc ké thôi mà, tuy nhiên việc này hơi có chút khó xử, nhưng tôi nắm chắc được tình hình, cậu yên tâm đi.

– Khó xử? Anh nói rõ chút xem…

– À… cái thằng tóc vàng chính là con trai của cục trưởng cục tài chính Ngụy Minh Viễn, lâu nay ở trường học cũng đã thông báo trách cứ với phụ huynh không phải là một lần, vô cùng hung dữ hay đánh nhau với người khác, còn chém người bị thương, nếu không phải là vì con của Ngụy Minh Viễn, từ lâu tôi đã cho nó biết tay rồi.

Kha Tử Hoa mặc dù có chút uống nhiều, nhưng đầu óc vẫn còn thanh tỉnh.

– Ưm… chuyện lại phiền toái như vậy, việc này anh Thanh Công nhúng tay vào được không? Nếu cũng không được, thì tự em sẽ xử lý…

Đinh Nhị Cẩu khích tướng nói, hắn đêm nay nhất định phải biết chính xác là có trị được đá, choai choai này hay không, nói cách khác, nêu không được thì về sau Miêu Miêu sẽ không an toàn, đây mới là điều trọng yếu nhất, nếu như có thể, hắn cũng không ngại âm thầm đen tên tiểu tử kia đánh cho gãy chân.

– Ngụy Minh Viễn này không biết dạy con, Trường Sinh… cậu yên tâm đi, việc này để cho tôi, đứa con kia của lão nếu còn dám gây chuyện, tôi sẽ cho người phế hẳn…

Thành Công vỗ bộ ngực tự tin nói.

Đêm đã dần dần rất khuya rồi, không biết vì sao, Phó phẩm Ngàn chợt có một linh cảm lo âu, giống như là sắp có chuyện gì không hay sắp xảy ra, nhưng cụ thể xảy ra chuyện gì thì cô không biết, ngồi trên ghế salon trong phòng khách, tay cầm điện thoại di động trong tay, mấy lần muốn gọi, nhưng cô sợ Đinh Nhị Cẩu đang đàm luận với bạn bè, cho nên vẫn không dám gọi điện thoại.

Nàng giống như là một người vợ đợi chồng trở về nhà, trong nội tâm thì ngứa ngáy muốn gọi về đừng bù khú với bạn bè nữa, nhưng lại sợ chồng trách mình, cho nên cứ nhấp nhổm không yên.

Trước cửa nhà hàng Kim Mãn Đường vẫn là nhộn nhịp vô cùng náo nhiệt, đối diện bên kia đường, có một chiếc xe hơi đang đậu, ở bên trong xe Cát Hổ đang ngồi hút thuốc mặt âm trầm, quan sát vào trong đại sảnh nhà hàng Kim Mãn Đường vàng son lộng lẫy, ai cũng không ngờ tới vừa rồi hắn mới gây án làm nổ tung chết người ở Hồ Châu, mà bây giờ còn dám đang ở tại thành phố Bạch Sơn, đêm nay hắn lại tiếp tục hành động.

Tại chỗ ngồi của hắn dưới đáy, để đó một bả KB54, nếu người trên đường trông thấy khẩu súng này, sẽ rất kinh ngạc, bởi vì loại súng này đã chế tạo lại cỡ nòng và đạn, cảnh sát hay dùng là loại cỡ đạn 7.62mm, còn khẩu này thì lại đến 9, 2 mm với sức sát thương mạnh hơn, loại súng này trong giới cảnh sát được sử dụng không nhiều lắm, chỉ có cảnh sát hình sự đặc biệt mới có, uy lực cực lớn, đây là do Cát Hổ lúc ẩn trốn ở phương Nam cướp được từ tay của một viên cảnh sát.

Tuy hắn không biết Tưởng Hải Dương muốn tiêu diệt ai, nhưng với lệnh của Tưởng Hải Dương thì hắn không thể không nghe, bởi vì cái mạng của hắn đã được Tưởng Hải Dương cứu vớt không chỉ là một lần, với tư cách nhân tính mà nói, đây là một loại cảm giác rất phức tạp, khi lần đầu tiên giết người, thời gian sợ hãi kéo dài rất lâu, nhưng là một khi sát giới đã mở, lần sau sát nhân đã không còn có cảm giác sợ hãi, thậm chí trái lại còn kích động hơn, cho nên lúc này hắn rất hưng phấn được giết người.

Trong lúc hắn đang tính toán chuẩn bị, thì có người đến gõ cửa xe, hắn rất nhanh đưa tay cầm lấy khẩu súng giấu dưới chỗ ngồi, nhưng khi quay cửa xe xuống một khe nhỏ, từ bên ngoài nhét vào một tờ giấy nhỏ, đây là tin tức hắn đang đợi.

“Lầu ba, phòng số 7 phòng, ba người, toàn bộ tiêu diệt.”

Sau khi xem xong, đem tờ giấy đốt thành tro tàn.

Hắn đem xe khởi động nhanh chóng rời đi nơi khác, bởi vì trước mặt của hắn cũng còn có một chiếc xe, làm một kẻ gây án tái phạm nhiều lần, Cát Hổ có tố chất sát thủ, đó chính là không lo đường vào, mà phải tính trước đường rút lui, mặc kệ vụ án kết thúc như thế nào, nếu không thành công thì còn có cơ hội tiếp tục lần sau, còn đường rút nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng, nhỡ mất mạng thì không còn cơ hội nào cả.

Kiểm tra lần cuối đạn súng, Cát Hổ đem nhét khẩu súng vào phía sau lưng thắt lưng quần, như một người thực khách bình thường đi vào nhà hàng Kim Mãn Đường, Thành Công nếu có nằm mộng cũng không nghĩ tới việc ngay tại trong nhà hàng khách sạn của mình lại có cuộc đấu súng sắp xảy ra.

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]