Truyện Sex: Chinh phục gái đẹp – Chương 5 (Update Phần 182)


Phần 104

Buổi trưa tổ chức buổi cơm đơn giản tiếp đón La Bàn Hạ rất náo nhiệt, Cổ Thanh Sơn hay là Để Khôn Thành, bọn họ vừa nói vừa cười, hoàn toàn không giống như là buổi sáng vừa mới phát sinh xung đột, thật ra đây mới là chính trị gia thành thục, phải phù hợp với quy tắc đấu tranh quan trường, ai phá hủy quy tắc này trước, thì đồng nghĩa sẽ bị nốc – ao trước, đây là quy tắc…
– La bí thư, em mời anh một ly, chúng ta về sau sẽ trở thành hàng xóm thân cận với nhau rồi.

– Vậy sao? Đến giờ thì tôi mới biết đấy.

Hà Ly Ly với tư cách cục trưởng cục văn hóa thông tin thành phố mới rượu La Bàn Hạ, cô vẫn có bộ dạng thùy mị xinh đẹp thường ngày, dưới thời Tưởng Văn Sơn là người tâm phúc của lão ta, theo như lời đồn đại thì Hà Ly Ly cũng nằm dưới háng của Tưởng Văn Sơn rất lâu rồi, nhưng ai cũng không có chứng cớ, nói về nhan sắc của Hà Lị Lị, thì cô nếu muốn có một chân với Tưởng Văn Sơn thì cũng là điều quá bình thường.

Cô mặc bộ váy đen áo sơ mi trắng công sở, phía trên là một đôi bầu vú kiên đĩnh, phía dưới lộ ra một đôi chân thon thẳng tắp đầy đặn mượt mà, cái mông no tròn to lớn phình hướng về phía sau nhếch lên với cái váy bó sát người, làm cho người ta dễ nóng cả người lên khi tưởng tượng ra một người đàn bà gợi cảm mê người đầy mị lực đang trần truồng chổng cái mông lên mời mọc ánh mắt của đàn ông…

Mọi người đều đũa dừng lại, nhìn Hà Ly Ly đang hướng về phía La Bàn Hạ mời rượu.

– Vừa rồi lúc người nhà của anh thu dọn nhà ở, thì ra là kế bên nhà em, có gặp con gái của anh thật là xinh đẹp, có cùng cô ấy trò chuyện một hồi, thật sự là khiến người ta hâm mộ ah.

– Ha ha, Hà cục trưởng quá khen, nó đi du học nhưng bây giờ đã trở về trong nước để gây dựng sự nghiệp rồi.

La Bàn Hạ khẽ cười nói.

Thật ra thì câu nói của Hà Ly Ly bất quá đây chỉ là một câu nói xã giao bình thường thôi, nhưng khi lọt vào trong lỗ tai những người đang ngồi ở đây thì là khác rồi.

Cổ Thanh Sơn quan sát Hà Ly Ly biểu diễn, những người khác cũng đang nhìn, bí thư Uông Minh Hạo của ban kỷ luật thanh tra thì thấy Hà Ly Ly giống như là nô tài, nhưng ông cũng phải thừa nhận, Hà Ly Ly nắm bắt cơ hội rất tốt.

– Cố chủ nhiệm, lần này điều chỉnh cán bộ, có thể quan tâm đến bên kỷ ủy của tôi, tôi cũng muốn giúp đỡ cho một vài cán bộ kỷ ủy đi ra ngoài nhận công tác, vì đặc thù công việc nên nếu cứ ở trong kỷ ủy thì rất khó thăng tiến, như vậy thì cũng có thể trợ giúp thêm cho ban kỷ luật thanh tra trong công tác ah.

Uông Minh Hạo chủ động đến gần bên người Cổ Thanh Sơn nói.

– Uông bí thư, chuyện này không thành vấn đề, cán bộ kỷ ủy cũng là cán bộ của đảng, nguyên tắc của chúng ta là nhiều cương vị, nhiều địa vực thay phiên, tuyển chọn cán bộ có năng lực làm việc, nếu không có năng lực thì loại bỏ ra, đây là quy tắc sử dụng cán bộ.

Cổ Thanh Sơn trả lời.

Đối với Uông Minh Hạo đưa ra cành ô – liu, Cổ Thanh Sơn vui vẻ tiếp nhận, tình hình dù có như thế nào đi nữa, ông bây giờ cũng đã cùng với Thạch Ái Quốc đứng chung một chỗ, nhưng rất rõ ràng là Thạch Ái Quốc tại thành phố Hồ Châu chưa có thành lập được đầy đủ uy thế…

– Cố chủ nhiệm nói vậy thì tôi an tâm, nghe nói lần này điều chỉnh cán bộ biên độ khá lớn?

Uông Minh Hạo ngồi sát vào bên người Cổ Thanh Sơn hỏi.

– Đúng vậy… bí thư Thạch lần này quyết tâm đổi mới, ông cũng biết, tình hình hiện nay thành phố Hồ Châu đã đến lúc không còn chờ đợi thêm nữa, rất nhiều cán bộ trọng yếu không làm gì cả, nói thẳng ra là ngồi không ăn bám, cứt đúng là đầy hầm, thật ra trong chuyện này ông cũng có liên đới trách nhiệm đấy.

– Tôi? Tôi liên can đến chuyện gì?

Uông Minh Hạo giật mình không phản ứng kịp, nói thế nào mà chuyện còn kéo tới trên người mình rồi.

– Lão Uông, trách nhiệm đúng là do phòng tổ chức bộ quản cán bộ, nhưng đó là lúc tuyển bạt phân công cán bộ, nhưng về sau có một số cán bộ khi nắm giữ được quyền lực rồi thì là không kiêng nể gì cả, coi trời bằng vung, hủ bại mục nát, tham ô hối lộ, gây nên chướng khí mù mịt, bên kỷ ủy của lão Uông là phụ trách giám sát cán bộ, về điểm này tôi cảm thấy lão rất mềm yếu không có kiên quyết xử lý gì cả.

Cổ Thanh Sơn lắc đầu biểu thị thất vọng.

– Cố chủ nhiệm, ông nói lời này thì tôi hiểu, nhưng là ông có biết là trong công tác tôi rất khó xử, tra nhẹ thì dân chúng mắng, tra nặng thì lãnh đạo không hài lòng tôi bị kẹp ở giữa cũng rất là khó nói…

Uông Minh Hạo vẻ mặt oan uổng nói.

– Lão Uông, đừng trách tôi không có nhắc nhở ông, thời đại bây giờ thay đổi, lòng tin của dân chúng đang bị hạ thấp, đối với những cán bộ một lòng vì dân chúng làm việc thì sẽ được ủng hộ tuyệt đối, nhưng đối với những cán bộ ăn không ngồi rồi đó chính là ác mộng, nếu lão Uông không ra tay cứng rắn, thì cứ chờ xem, dân chúng sớm muộn gì cũng sẽ ra tay phản ứng đối với ông”.

– Đạo lý này tôi cũng biết, nhưng kỷ ủy chúng tôi dù có nói như thế nào cũng là dưới sự lãnh đạo của bên đảng uỷ thành phố, cho nên rất nhiều chuyện, cần phải có sự ủng hộ đảng uỷ…

– Cho nên tôi đề nghị lão trực tiếp gặp bí thư Thạch báo cáo về công tác, xin ông ta hổ trợ nhiều hơn, ông ta rất xem trọng công tác ban kỷ luật thanh tra, dù sao ban kỷ luật thanh tra là bức tường lửa của đảng mà.

Cổ Thanh Sơn nhỏ giọng nói, người thông minh không cần nói nhiều lời, nói đủ là dừng.

– Được rồi lão Cố, có thời gian tôi sẽ gặp ông trao đổi kỹ hơn…

– Ừ… chỉ cần lão Uông có thời gian, tôi luôn sẵn sàng tiếp đón, thật ra phòng tổ chức cán bộ cũng không phải là thiên lý nhãn biết hết mọi chuyện về cán bộ, tôi đã đề nghị với bí thư Thạch, lần này điều chỉnh cán bộ thì tốt nhất là cùng ban kỷ luật thanh tra liên hợp lại, cùng nhau phân loại cán bộ, lão Uông cảm thấy thế nào có được không?

Cổ Thanh Sơn lần này lại ném ra một cái mồi nhử, cái mồi nhử này có thể nói là tương đối mê người.

– Lão Cố… điểm này thì không tệ, nói thật trước kia tôi đúng là không nhìn ra, tấm lòng của ông rộng rãi hơn tôi, mời ông một chén…

Uông Minh Hạo cười cười bưng chén rượu lên nói.

Vừa rồi Cổ Thanh Sơn và Uông Minh Hạo xì xào bàn tán cũng khiến cho rất nhiều người để mắt tới, bây giờ lại mời rượu cùng nhau thì cũng nói rõ một vấn đề, Uông Minh Hạo cùng Cổ Thanh Sơn nhất định là đã đạt thành một giao dịch nào đó, người khác suy nghĩ ra sao thì không biết, nhưng ít nhất là Để Khôn Thành đã suy nghĩ như vậy đấy.

Đối với vấn đề này, Để Khôn Thành cảm thấy mình có một loại cảm giác vô lực, nếu như bình thường thì bí thư tỉnh ủy An Như Sơn có uy vọng để đè ép được, nhưng bên kỳ ủy thì bí thư kỷ ủy tỉnh Lý Thiết Cương vẫn luôn là một loại người vừa gần vừa xa, cho tới bây giờ, Lý Thiết Cương cũng không có ra mặt dựa vào bí thư An Như Sơn…

Mỗi lần nghe có tin tức điều chỉnh cán bộ, ở trong quan trường các quan chức lớn nhỏ gì đều thần hồn nát thần tính suy diễn lung tung, bọn họ đều có ý nghĩ dùng tất cả các loại chiêu số, tìm kiếm các loại quan hệ, thăm dò mọi ngóc ngách đường, mục đích chỉ có một, không chỉ là nghĩ cách bảo trụ lại vị trí của mình, mà muốn tiến thêm một bước trong quan trường.

Nhanh sắp đến lúc tan tầm, thì Đinh Nhị Cẩu bất ngờ nhận được điện thoại của Thẩm Mộc chủ nhiệm văn phòng đảng ủy khu hành chính Long Cương.

– Tiểu Đinh, có rảnh chưa? Bây giờ nói chuyện có được không?

Thẩm Mộc nhỏ giọng hỏi.

– Anh Thẩm Mộc… không có việc gì… không có việc gì, anh cứ nói đi, có chuyện gì vậy?

Đinh Nhị Cẩu nghẹo đầu đưa điện thoại di động kẹp trên bờ vai, vừa thu dọn đồ đạc nói.

– Tối nay có rảnh không, anh nói chị đi mua cá, muốn mời em ăn một bữa cơm, ghé qua nhé.

– Anh Thẩm, anh khách sáo quá đi, có gì chiều tối em gọi lại điện thoại cho anh, nếu buổi tối nay lãnh đạo không có sắp xếp làm gì, thì em sẽ đến…

– Ừ… anh chờ điện thoại của em…

Thẩm Mộc thấy Đinh Nhị Cẩu không có từ chối, trong lòng đã an tâm, nhưng đây chỉ là bước đầu tiên, xem ra đêm nay hắn có chịu giúp đỡ mình hay không thì khó nói.

Nói cho cùng bây giờ thì hắn cũng là thư ký của bí thư thành ủy, địa vị đã cao, mặc dù trước đây mình và hắn cùng là đồng sự, nhưng dù sao kết giao cũng không có thâm sâu, bây giờ thì dựa vào cái gì mà để cho hắn ra mặt vì mình? Có câu nợ nhân tình khó trả, nếu Đinh Nhị Cẩu giúp mình thì hắn cũng phải đi nhờ vả người khác, xem ra việc này không có gì chắc ăn cả…

Đinh Nhị Cẩu sai khi cúp điện thoại tự nhủ, hắn rất rõ ràng đúng lúc này Thẩm Mộc tìm gặp hắn với mục đích gì, nhưng khổ nỗi là Trọng Hãi lại sắp rời khỏi khu hành chánh Long Cương, nếu mình đáp ứng giúp đỡ Thẩm Mộc, thì sẽ đi tìm ai để giải quyết vấn đề này đây, nghĩ tới đây, Đinh Nhị Cẩu cũng có chút chút đau đầu.

Đầu giờ trưa trước khi đến văn phòng Thẩm Mộc dạo qua chợ bán mua cá, sau đó đến phòng tập thể hình của Lý Hồng Phong, lúc này cô vừa mới huấn luyện xong các bài yoga, một đám học viên vừa mới ra về.

– Đến đây làm gì? Lại còn mua cá chi nhiều vậy?

Lý Hồng Phong vừa lau mồ hôi trên trán vừa hỏi.

– À… anh có hẹn với Đinh Nhị Cẩu tối nay đến nhà ăn cơm, em về nhà giúp anh làm một chút đi.

Thẩm Mộc cũng vừa cười vừa nói, nhưng trong lòng lại có chút rối bời…

– Sao anh không dắt hắn đi ra bên ngoài ăn không được sao? Em hôm nay mệt mỏi lắm, lại còn trở về hầu hạ các người ăn uống…

Lý Hồng Phong có chút không vui.

– Em à… đợt này điều chỉnh cán bộ rất nhiều, anh cũng muốn nhân cơ hội này để được thăng tiến, em hãy giúp anh một chút…

– Anh cứ mê làm quan… em nói trước chỉ làm cơm, chứ không đồng ý làm cái việc… bẩn thỉu kia đâu, em dứt khoát không làm…

Lý Hồng Phong liền nghĩ tới trước kia Thẩm Mộc từng nói với cô, nhìn qua dường như Đinh Nhị Cẩu đối với cô rất có hứng thú, nên Thẩm Mộc có ý muốn dùng cô để dụ dỗ tên thanh niên trẻ tuổi kia vì tiền đồ của mình, cô rất sợ hãi vì cái lần sau khi Đinh Nhị Cẩu cưỡng hôn cô, lúc vào phòng vệ sinh kiểm tra lại cái quần lót thì thấy dưới đáy quần đã dinh dính một đốm loang dịch nhờn vì bị kích thích, vì thế lần này có chết cô cũng không muốn tiếp xúc với hắn…

– Em nói gì vậy, anh cũng đâu phải hạng người hào phóng như vậy sao?

Thẩm Mộc vội vàng giải thích.

– Hừ, anh vì việc thăng quan cái gì cũng đều làm được, em đã đã sớm nhìn ra rồi, thôi em trở về trước tắm rửa đây, cả người đổ đầy mồ hôi khó chịu quá…

– Khổ cực em, chuyện lần này đối với anh rất trọng yếu, anh có cảm giác Đinh Nhị Cẩu này có thể nhờ vả được đấy…

– Thôi được… chuyện này đối với anh rất trọng yếu phải hay là không? Em sẽ chuẩn bị tốt cho anh, đã thành, thức ăn có mua đầy đủ chưa?

– Đã mua đủ rồi… cảm ơn em… anh yêu em chết mất.

Thẩm Mộc đang muốn cầu cạnh vợ mình, cho nên ráng nịnh nọt đến tận cùng.

Có thể bạn thích Cùng tác giả

Tắt Quảng Cáo [X]